Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2026

TU TẬP TRONG CÁC CÕI THANH TỊNH CỦA BA THÂN

Một lời cầu nguyện và phát nguyện

Nguyên tác: Training in the Pure Realms of the Three Kāyas/A Prayer and Aspiration
Tác giả: Rigdzin Jigme Lingpa
Việt dịch: Quảng Cơ
Biên tập: Tuệ Uyển



***

 Ôi thay! Khổ thay! Hỡi bậc Liên Hoa Sinh, bậc thầy của giác tính thanh tịnh,
Chúng sinh như con trong thời mạt pháp này mang đầy ác nghiệp.
Khi khao khát hạnh phúc, lại chỉ tạo tác toàn khổ đau,
Mọi nỗ lực của con đều hoàn toàn sai lạc — con còn biết nương tựa vào ai?

Xin hãy từ bi đoái nhìn con, đấng an trụ nơi cõi Ngayab Ling(1)
Hãy chăm sóc, dẫn dắt, gia trì và hợp nhất con với Ngài.
Xin dẫn con, ngay trong giây phút này,
Đến Núi Vinh Quang Màu Đồng!
(2)

 Ngay cả một bậc giác ngộ, từ bi như Ngài,
Đã rời bỏ người Tây Tạng và ra đi đến cõi
Ngayab Ling.
Thế nhưng với con dân Tây Tạng, dòng dõi của loài khỉ,
Ngài vẫn là nơi nương tựa duy nhất của chúng con — trong đời này và đời sau: vậy con còn biết nương tựa vào ai?

Xin hãy từ bi đoái nhìn con, đấng an trụ nơi cõi Ngayab Ling —
Hãy chăm sóc, dẫn dắt, gia trì và hợp nhất con với Ngài.
Xin dẫn con, ngay trong giây phút này,
Đến Núi Vinh Quang Màu Đồng!

Đời sống mong manh, như chú chim non đậu bên bờ vực thẳm.
Không có gì đảm bảo rằng cái chết sẽ không đến ngay trong đêm nay.
Mải toan tính sống mãi, con bị ma vương của sự xao lãng trói buộc,
Khi thuộc hạ của Diêm Vương kéo đến, lúc ấy con còn biết nương tựa vào ai?

Xin hãy từ bi đoái nhìn con, đấng an trụ nơi Ngayab Ling —
Hãy chăm sóc, dẫn dắt, gia trì và hợp nhất con với Ngài.
Xin dẫn con, ngay trong giây phút này,
Đến Núi Vinh Quang Màu Đồng!

Chúng sinh chúng con trong luân hồi say đắm những hành động gây khổ đau:
Mọi ý định tu tập Chánh Pháp tan biến như sao trời lúc rạng đông,
Đời sống bị hoang phí, tiêu tan trong sự nô lệ vào những điều tầm thường.
Khi cái chết — kẻ thù lớn nhất — ập đến, lúc ấy con còn biết nương tựa vào ai?

Xin hãy từ bi đoái nhìn con, đấng an trụ nơi cõi Ngayab Ling —
Hãy chăm sóc, dẫn dắt, gia trì và hợp nhất con với Ngài.
Xin dẫn con, ngay trong giây phút này,
Đến Núi Vinh Quang Màu Đồng
!

Chúng con — những phàm phu — mang tâm thức như trẻ thơ,
Càng lớn tuổi, việc học hỏi, quán chiếu và thiền định lại dần suy yếu,
Đôi mắt của Lục Ba-la-mật trở nên mù lòa.
Khi các yếu tố tan rã từng phần một, lúc ấy con còn biết nương tựa vào ai?

Xin hãy từ bi đoái nhìn con, đấng an trụ nơi cõi Ngayab Ling —
Hãy chăm sóc, dẫn dắt, gia trì và hợp nhất con với Ngài.
Xin dẫn con, ngay trong giây phút này,
Đến Núi Vinh Quang Màu Đồng!

Chúng con có thể khao khát con đường đức hạnh và dâng hiến cho nó,
Thế nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy sự tu tập của mình chỉ là giả dối, đầy rẫy tám mối chấp trần thế.
Quả của những hành động có hại đang chín muồi mà chúng con thậm chí không nhận ra, và vì điều này,
Trong trạng thái bardo, quyết định đã được định — chúng con sẽ bị kéo đến các cõi địa ngục. Lúc ấy con còn biết nương tựa vào ai?

Xin hãy từ bi đoái nhìn con, đấng an trụ nơi Ngayab Ling —
Hãy chăm sóc, dẫn dắt, gia trì và hợp nhất con với Ngài.
Xin dẫn con, ngay trong giây phút này,
Đến Núi Vinh Quang Màu Đồng Đỏ!

Kyema! Khi sinh lực của con cạn kiệt,
Ngọn sáng sinh mệnh rời khỏi thân, hơi thở rời rạc, từng nhịp một,
Khi luồng khí nội tại rút lui, và thân xác yếu ớt kêu rên, cắt đứt
Sợi dây gắn kết con với những người thân trong nỗi đau thương,
Xin đừng để con chịu thống khổ tột cùng, ngay giây phút cuối cùng của cái chết,
Mà thay vào đó, xin cho con được nhìn thấy các ḍākinīs đến chào đón con.
 

Kyihü! Đất, nước, lửa, khí và không gian — năm yếu tố
Tan rã từng phần một, những ảo ảnh của khói, ảo tượng,
Tia lửa và ngọn đèn trở nên rõ ràng, và từ đó mở ra
Sự tan rã vi tế của hiện tượng, của tăng trưởng và thành tựu.
 

Và rồi, khi thức tâm tan vào hình tướng,
Như một hiện tượng nguyệt thực trên bầu trời quang đãng,
Trải nghiệm màu đỏ hiện ra, và tinh chất đỏ trỗi dậy nơi trái tim.

Tiếp theo, khi hình tướng tan vào sự tăng trưởng,
Như ánh trăng xiên qua khung trời,
Trải nghiệm màu trắng mở ra, và tinh chất trắng hạ xuống.

Rồi, khi sự tăng trưởng tan vào gần thành tựu,
Như bóng tối hoàng hôn trong đêm quang đãng không mây,
Trải nghiệm màu đen kéo đến, và con chìm vào tàng
thức a-lại-gia, nền tảng của muôn pháp.

Một lần nữa, với sự phân tách tám hướng của luồng khí duy trì sự sống,
Con nhẹ
nhàng thức dậy từ vô thức, và ánh sáng ban sơ nguyên thủy ló dạng,
Rõ ràng và không trở ngại, như bầu trời thu trong vắt.

Khi con an trụ trong trạng thái nhận thức trống không này, tự do khỏi mọi màn che che khuất,
Trong khoảnh khắc này, xin cho con nhận thức được tính thanh tịnh nguyên sơ của hiện tại, không gian tự do khỏi tâm niệm khái niệm,
Như nhận thức ‘bình thường’, tươi mới, bao la và vô biên.

Và nhờ sức mạnh của việc thiền định trong trạng thái ấy,
Ngay trong giây phút đó, xin cho con nắm giữ pháo đài của
Không gian của nền tảng nguyên sơ, chiều sâu bí mật của ánh sáng nội tại,
Vùng rộng lớn của trí tuệ tâm Phổ
Hiền, tràn đầy sáu phẩm tính đặc biệt của Ngài!

Nếu con chưa được giải thoát trong trung ấm thứ nhất này,
Những hiện tượng không gian tan rã vào ánh sáng tự hiện,
Và khi âm thanh, ánh sáng, tia sáng, các hoa văn mandala và những thứ tương tự xuất hiện —
Những hình ảnh của quy trình bát hướng mở ra
Xin cho con nhận ra chúng là hiện tướng của chính con trong trung
ấm của pháp tánh,
Và được giải thoát, như đứa trẻ nhảy vào lòng mẹ.
 

Nhưng nếu con bị kinh hoàng bởi âm thanh, sợ hãi bởi ánh sáng,
Hoảng sợ trước hiện tướng của các chư Phật và chư thần, và sự giải thoát vẫn lẩn tránh,
Thì nhờ chân lý của bản tính thực tại, và qua gia trì của bậc thầy,
Ngay trong khoảnh khắc thức tỉnh khỏi giấc mộng mê này,
Xin cho con được cảm hứng và giải thoát, kỳ diệu sinh ra
Trong trái tim của một bông hoa sen, tại cõi hóa
thân tự nhiên! 

Nhờ sức mạnh của việc bước vào con đường Ánh Sáng Rõ Ràng Đại Viên Mãn (3),
Chân lý vượt qua tất cả chín phương tiện phân cấp,
Sau khi con nhập vào tử cung nguyên sơ,
Xin cho mọi dấu hiệu của giải thoát: âm thanh, ánh sáng, động đất,
Tàn tích của năm
gia đình, hình tướng các chư thần hòa bình và oai nghiêm, và những thứ tương tự
Trở nên hiển hiện để mọi chúng sinh đều có thể thấy.
 

Nhờ sức mạnh của ý chí thanh tịnh phi thường mà con sở hữu như một thủ trì tỉnh giác (vidyādhara),
Nhờ sức mạnh của chân lý bản tính thực tại, vốn tự do, không phải là bất cứ điều gì riêng biệt,
Xin cho chúng sinh trong ba cõi, và đặc biệt là
Tất cả những ai có mối liên hệ với con dưới bất kỳ hình thức nào,
Được giải thoát, trọn vẹn, ngay lập tức,
Trong các cõi thanh tịnh kỳ diệu của bốn thân (kāyas), đầy tràn niềm vui!

***

Phụ thích:
Một lần, khi tôi đang an trụ trong ẩn cư cô tịch tại Hang Vajra Akaniṣṭha, một nơi tu viện được ban phước nhờ lời nói giác ngộ tự nhiên của Padmasambhava, vào một buổi sáng sớm, tôi chợt nhìn thấy Núi Hépori và nghĩ:

"Chờ đã… Chính trên đỉnh núi đó, Khenpo Śāntarakṣita, bậc thầy Padma, vị Vua và các đệ tử từng đi qua, chinh phục thần linh và ma quỷ, rồi nghỉ ngơi. Có rất nhiều câu chuyện kể về điều đó. Nhưng giờ đây, ngoài tên tuổi của họ, chẳng còn dấu vết nào sót lại."

Tôi bị ám ảnh bởi niềm tin rằng, mọi thứ đều vô thường, phù du, đúng như vậy. Dù tôi đã tính sẽ sống thêm vài năm nữa, chưa nghĩ đến cái chết, nhưng đâu có gì chắc chắn rằng ngày mai tôi sẽ không rời đi cho kiếp sống tiếp theo?

Dòng suy tưởng này tràn ngập tâm tôi bằng nỗi buồn sâu thẳm, mệt mỏi khôn nguôi, và cảm giác từ bỏ vô biên. Ký ức về Guru Rinpoche, vị Vua và các đệ tử làm tôi rơi lệ ngập tràn.

Và chính vì lý do đó, ngay khoảnh khắc ấy, tôi — Chatral Khyentsé Özer — đã viết “Lời Cầu Nguyện và Phát Nguyện Rèn Luyện Trong Các Cõi Thanh Tịnh của Ba Thân”:

·        Một lời cầu nguyện hướng về Guru Rinpoche,

·        Kèm theo lời nguyện phù hợp để tụng hằng ngày, dựa trên những từ gốc của con đường giải thoát thông qua các trải nghiệm trong các trạng thái bardo.

 (1) Cõi tịnh độ phương Tây Nam — nơi Đức Liên Hoa Sinh (Padmasambhava) được cho là an trụ sau khi rời Tây Tạng.
(2)
Ngọn Núi Vinh Quang Màu Đồng Đỏ
*
Được mô tả như một cõi thanh tịnh rực rỡ, đầy ánh sáng và trí tuệ
*
Là nơi giác ngộ viên mãn, vượt ngoài sinh tử luân hồi
*
Đồng thời cũng là biểu tượng nội tâm của trạng thái giác ngộ
(3)
Dzogpachenpo (Dzogchen) – “Đại Viên Mãn” hay “Con đường Ánh Sáng Rõ Ràng”:Là truyền thống thiền định cao nhất trong Kim Cương thừa Tây Tạng, hướng trực tiếp vào bản tính thanh tịnh nguyên sơ của tâm.

 

| Translated by Rigpa Translations

https://www.lotsawahouse.org/tibetan-masters/jigme-lingpa/training-in-pure-realms

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét